Responsive Ads Here
Hiển thị các bài đăng có nhãn doc-suyngam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn doc-suyngam. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2019

Tháng

Vợ chồng vì sao càng ở cạnh nhau lâu thì càng lạnh nhạt?

Có bao giờ bạn hỏi chồng/vợ của mình một câu  “Anh/em đã vất vả rồi” hay chưa?. Vợ chồng sống với nhau càng lâu không phải sẽ trở nên lạnh nhạt, mà vì quá quen việc nhận lấy của đối phương mà quên mất rằng bản thân mình cũng cần phải cho đi nữa.

Vợ chồng vì sao càng ở cạnh nhau lâu thì càng lạnh nhạt?
Vợ chồng vì sao càng ở cạnh nhau lâu thì càng lạnh nhạt?
Có hai kiểu vợ chồng khiến người ta kính trọng: 1) Người vợ cùng trải qua những ngày cực khổ với người chồng trong những tháng năm còn trẻ. 2) Người chồng trải qua những ngày tốt đẹp với người vợ trong những tháng năm sung túc.
Dù cho thời gian thoáng chốc trôi qua nhiều năm, tình cảm vợ chồng cũng từ tình yêu thời trẻ biến thành tình thân. Có lúc đột nhiên phát hiện tại sao các cặp đôi càng ngày càng lạnh nhạt? Thật ra không phải tình cảm trở nên nhạt hơn mà vì đã quá quen thuộc, không cảm thấy cần biết ơn những gì đối phương bỏ ra nữa. Quen với việc nhận lấy nhưng lại quên trả lại, quen với việc lựa chọn hưởng thụ nhưng lại bỏ qua lời báo đáp.
Con người luôn là theo thói quen mà thành tự nhiên, đặc biệt là giữa những người thân thiết, bạn gửi cho người lạ một nụ cười nhưng lại đem sự bực tức trả lại cho người yêu thương bạn nhất.
Khi bạn quen với việc cô ấy ở nhà giặt đồ nấu cơm, bận rộn cả ngày, khi bạn ăn món ăn cô ấy làm, mặc những bộ đồ sạch sẽ, liệu có nói câu: “Em đã vất vả rồi” hay chưa? Không có điều gì là hiển nhiên, cô ấy là vợ của bạn chứ không phải là người bảo hộ của bạn.
Khi bạn quen với việc anh ấy ở ngoài cực khổ bôn ba, quen với việc anh ấy vất vả và khó khăn ở bên ngoài, bạn luôn nói rằng người khác ở bên ngoài kiếm tiền còn nhiều hơn anh ấy. Nhưng lại không biết rằng anh ấy ở ngoài vất vả kiếm tiền, cũng là vì bạn và đứa con sống một cuộc sống tốt hơn, sự cổ vũ và động viên của bạn mới là động lực cho anh ấy chiến đấu bên ngoài. Khi anh ấy về nhà, bạn có từng nói “Anh đã vất vả rồi” hay chưa? Anh ấy là chồng của bạn, không phải là túi tiền của bạn.
Mối quan hệ tốt nhất của một vợ chồng chính là: Vợ biết sự vất vả kiếm tiền của chồng ở bên ngoài, chồng hiểu rõ vợ ở nhà chăm con không dễ dàng. Vợ chồng không phải là kẻ thù, không nên gây sức ép cho đối phương, cũng đừng đổ lỗi là ai đúng ai sai, tình yêu thì không có ai đúng ai sai, không có ai cao hơn ai, cũng không có ai tài giỏi ưu tú hơn ai, càng không có ai xứng đáng hơn ai.
Công việc không giống nhau, trách nhiệm cũng khác nhau, hai người đều bình đẳng, bạn là người thế nào thì sẽ xứng với người như thế đó. Mối quan hệ khôn ngoan nhất giữa các cặp vợ chồng chính là không nên tính toán, trong cuộc sống không nên so đo thì mới yêu thương tôn trọng lẫn nhau!
Bởi mối quan hệ giữa người với người, rất dễ trở thành một mối quan hệ thiệt hơn. Làm cha mẹ, nếu bạn không thể đáp ứng nhu cầu của con cái, không thể đưa cho chúng nhiều thứ tốt đẹp, chúng sẽ không đáp ơn nuôi dưỡng mười mấy năm qua mà nói rằng bạn không xứng làm bố mẹ chúng.
Làm thầy giáo, khi bạn không thể cung cấp nhiều kiến thức, học trò sẽ bỏ qua những sự yêu thương tỉ mỉ ân cần mà bạn đã từng cho chúng, để nói rằng bạn không xứng làm thầy giáo.
Làm bạn bè, khi bạn không thể đưa ra sự giúp đỡ hoặc lợi ích mà người khác cần, có người sẽ quên tình nghĩa đồng cam cộng khổ mười mấy năm qua, và bảo rằng bạn không xứng đáng.
Làm vợ chồng, khi anh ta đi đến đỉnh cao của đời người, cảnh rộng bao la, và bạn trở nên già nua, anh ta sẽ phản bội những lời thề non hẹn biển, vứt bỏ bạn như một tấm giẻ. Và dĩ nhiên là bạn không xứng làm vợ anh ta nữa…
Xứng hay không xứng, phải xem có lợi và đáng giá hay không. Khi một đứa trẻ đối xử với bố mẹ nuôi dưỡng đều là khuôn mặt này, vậy thì đối với những người bình thường trong cuộc sống, sẽ chỉ càng máu lạnh vô tình.
Vợ chồng với nhau không sợ cãi nhau to tiếng, chỉ sợ không hiểu đối phương, không thể liên kết nhau. Hôn nhân tốt nhất chính là phải thấu hiểu, cổ vũ, động viên nhau, như thế thì dù có mưa sa bão táp, lận đận trập trùng cũng đều bước qua được.
Phụ nữ hiểu tương trợ, đàn ông hiểu cảm ơn, đời này có thể ở bên nhau cũng chính là duyên phận kiếp trước vun đắp, phải nâng đỡ dìu dắt lẫn nhau. Chúc cho những cặp đôi trên thế giới này nên vợ nên chồng.
Còn những cặp vợ chồng nếu có thể tương thân tương ái, sống đến bạc đầu, tin tưởng đi đến cuối đời, thì hãy tự mình nói với đối phương một cách bình thản: “Đời này có anh, thật là đáng trân quý!”
Tháng

“Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình”

Trong cuộc sống không phải ai cũng sẽ đồng tình với bạn, thậm chí có thể coi bạn là kẻ điên rồ. Nhưng đừng quên nếu đó là khát vọng của mình thì hãy cố gắng theo đuổi nó bằng tất cả sự nỗ lực. Sẽ chẳng có thành công khi bạn không dám thử.

Ảnh minh họa.
Có một cậu bé sống cùng với cha của mình, một người làm nghề huấn luyện ngựa. Do công việc, người cha phải sống như một kẻ du mục. Ông đi từ trang trại này đến trang trại khác để huấn luyện các chú ngựa chưa được thuần hóa. Kết quả là việc học hành của cậu bé không được ổn định lắm.
Một hôm, thầy giáo bảo cậu bé về viết một bài văn với đề tài “Lớn lên em muốn làm nghề gì?”.
Đêm đó, cậu bé đã viết 7 trang giấy mô tả khát vọng ngày nào đó sẽ làm chủ một trang trại nuôi ngựa. Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết. Thậm chí em còn vẽ cả sơ đồ trại nuôi ngựa tương lai với diện tích khoảng 200 mẫu, trong đó em chỉ rõ chỗ nào xây nhà, chỗ nào đặt làm đường chạy cho ngựa.
Viết xong, cậu bé đem bài nộp thầy giáo.
Vài ngày sau, cậu bé nhận lại bài làm của mình với một điểm 1 to tướng và một dòng bút phê đỏ chói của thầy “Đến gặp tôi sau giờ học”.
Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầy và hỏi:
“Thưa thầy, tại sao em lại bị điểm 1 ạ?”
“Em đã hoạch định một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của em không có cơ sở thực tế. Em không có tiền thân lại xuất thân từ một gia đình không có chỗ ở ổn định. Nói chung, em không được một nguồn lực khả dĩ nào để thực hiện những dự tính của mình. Em có biết để làm chủ một trại nuôi ngựa thì cần phải có rất nhiều tiền không? Bây giờ tôi cho em về làm lại bài văn. Nếu em sửa chữa cho nó thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến điểm số của em. Rõ chưa?”
Hôm đó, cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để hỏi ý kiến.
“Con yêu, chính con phải quyết định vì cha nghĩ đây là ước mơ của con”.
Nghe cha đáp, cậu bé liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp thầy giáo của mình:
“Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình”.
Nhiều năm trôi qua, vị thầy giáo đó đã tình cờ dẫn 30 học trò của mình đến một trang trại rộng 200 mẫu để cắm trại. Thật tình cờ, hai thầy trò đã gặp nhau. Cầm tay, thầy nói:
“Này, khi anh còn học với tôi, tôi đã đánh cắp ước mơ của anh, và suốt bao nhiêu năm qua tôi cũng đã làm thế với bao đứa trẻ khác, tôi rất ân hận về điều đó”.
Nghe thầy nói thế, cậu bé nay đã là ông chủ vội đáp:
“Không, thưa thầy, thầy không có lỗi gì cả, chẳng qua thầy chỉ muốn những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò của mình mà thôi. Còn em chỉ muốn theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình”.
Tháng

3 kẻ địch lớn nhất của nhân sinh, có thể hủy hoại một người trong chốc lát

Cuộc sống không có lối đi tắt, thành công không có bí quyết, chỉ có thực sự hoàn thành tốt mỗi công việc mới đem lại cuộc sống tốt đẹp. Muốn tất cả đều trở nên có ý nghĩa, cần phải nhìn rõ ba kẻ địch lớn đời người.

3 kẻ địch lớn nhất của nhân sinh, có thể hủy hoại một người trong chốc lát. (Ảnh: Internet)

Thất bại vì xa hoa

Người xưa nói: “Kiệm, đức chi cộng dã; xỉ, ác chi đại dã”, ý rằng tiết kiệm và đức đi cùng nhau; lãng phí và làm điều ác, tác hại đều lớn cả. Nhìn lại các vị tiền nhân trong lịch sử, đều thành nhờ cần kiệm, bại do xa xỉ.
Cần kiệm là mỹ đức truyền thống của dân tộc. Từ đơn vị nhỏ là một người, một gia đình, nhìn rộng ra là một quốc gia, cả một nhân loại, muốn sinh sống, phát triển, đều không thể rời khỏi hai chữ “cần kiệm”.
Con người nhất định không thể để cho những phồn hoa ngắn ngủi mà mê mờ hai mắt, càng không thể vì xa hoa lãng phí trong cuộc sống mà khiến cho tâm trí mất đi phương hướng, lãng phí quá độ cuối cùng sẽ dẫn đến thất bại.
Gia Cát Lượng trong “Giới tử thư” có viết: “Tĩnh để tu thân, kiệm để dưỡng đức”. Ở Hong Kong có vị thương gia giàu có tên Lý Gia Thành cũng là một tấm gương tốt về cần kiệm.
Trong giáo dục gia đình, ông yêu cầu hai con khi ra đường phải đi xe công cộng, còn nói với con: “Trên xe công cộng, các con có thể gặp được người ở đủ mọi tầng lớp trong xã hội, có thể thấy được người bình thường phổ thông nhất sinh sống ra sao trong xã hội, điều này đối với các con chính là thể nghiệm thực sự”.
Vì thế, hai anh em này từ nhỏ đã chăm chỉ học hành, làm việc, đem số tiền kiếm được giúp đỡ những học sinh khó khăn, không hề bị nhiễm thói xa hoa của trẻ nhà giàu. Còn Lý Gia Thành càng nghiêm túc kỷ luật với bản thân, cũng đi xe công cộng như các con. Một bộ âu phục mặc mười năm, cùng ngồi ăn bữa cơm với nhân viên.
Câu khẩu hiệu “Xe đến trước núi ắt có đường, có đường thì sẽ có Toyota” là của công ty Toyota, nơi mà việc quản lý cũng bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, găng tay lao động bị rách một chiếc thì chỉ thay một chiếc, giấy văn phòng dùng một mặt còn để dành dùng mặt sau. Công ty đa quốc gia nổi tiếng thế giới lại có ý thức tiết kiệm mạnh mẽ đến thế, thật khiến người ta khen ngợi.

Con người thất bại vì lười biếng

Khang Hy từng dạy con cái: “Thánh nhân lấy lao động làm phúc, xem an nhàn là họa”. Thất bại không đáng sợ mà lười biếng mới đáng sợ, một khi trở nên lười nhác, mọi việc đều hỏng cả.
Nếu lười nhác lúc học hành thì thành tích đương nhiên không thể tốt. Nếu lười biếng trong công việc, sự nghiệp tự nhiên không tốt. Cho dù bạn có kế thừa gia tài lớn, nếu như bạn là một người lười nhác, cũng sẽ nhanh chóng khiến toàn bộ gia sản ‘bốc hơi’.
Hai con ngựa kéo hai chiếc xe lớn. Chiếc xe phía trước chạy thật nhanh, chiếc xe đằng sau vừa chạy vừa nghỉ. Thế là người ta đem hàng hóa của xe phía sau để lên xe phía trước. Đợi đến khi đồ đạc ở sau xe được dọn sạch, con ngựa ở đằng sau mới nhẹ bước nhanh lên, đồng thời nói với con ngựa phía trước: “Ngươi vất vả rồi, chảy cả mồ hôi, ngươi càng cố gắng làm việc, người ta sẽ càng đày đọa ngươi”.
Lúc đến nơi, chủ nhân nói: “Nếu chỉ dùng một con ngựa kéo xe, vậy ta nuôi hai con để làm gì? Chi bằng nuôi một con thật tốt, con kia đem làm thịt, cũng còn có được một bộ da”. Thế là con ngựa lười biếng kia đánh mất đi sinh mệnh, trong nhà người chủ kia thì treo lên một miếng da ngựa.
Đã từng có người hỏi một vị đại sư ở trong chùa: “Vì sao lúc niệm Phật phải gõ cá gỗ?”. Đại sư nói: “Nói là gõ cá gỗ, kỳ thực là gõ người”.
“Vì sau không gõ gà, gõ dê, mà phải gõ cá?” Đại sư cười nói: “Cá là loài động vật cần cù và nhanh chóng, suốt ngày mở to đôi mắt, bơi lội bốn phương. Cá siêng năng như thế mà lúc nào cũng gõ nhắc, huống chi là người lười biếng cơ chứ!”
Bởi vì lười nhác mà rất nhiều người có cuộc sống bình thường, chẳng lưu lại gì. Đa số những người có thành tựu đều là người chăm chỉ. Con người muốn chăm chỉ thì phải không ngừng thúc giục chính mình, cố gắng vượt qua tật lười nhác. Cần cù có thể tạo nên một vĩ nhân, đồng thời cũng giúp chúng ta trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Cổ ngữ nói: “Lưu thủy bất hủ, hộ xu bất đố”, ý rằng nước chảy thì không bị thối rữa, trụ cửa thường chuyển động thì không bị mối mọt. Lười biếng giống như một bệnh dịch đáng sợ, chầm chậm thay đổi vận mệnh của con người, nuốt lấy cuộc sống của con người.
Thật ra rất nhiều người biết rõ sự nguy hại của lười biếng, nhưng vẫn cứ hồ đồ được chăng hay chớ, khi các chương trình truyền hình hiện nay thay đổi quá nhanh, họ chỉ lo bàn chuyện phiếm sau bữa cơm, tiệc trà hoặc trò chuyện phiếm trên mạng, đối với sự đời vô thường thì than vãn, đối với vinh dự của người khác thì ngấm ngầm ghen tỵ, bị sự lười biếng đầu độc mất rồi.

Thất bại vì kiêu ngạo

Vương Dương Minh từng nói: “Ngàn tội trăm ác, đều từ ngạo đi lên”. Trong cả đời, con người không thể không cứng cỏi, nhưng không được kiêu căng. (Ảnh: Internet)
Vương Dương Minh từng nói: “Ngàn tội trăm ác, đều từ ngạo đi lên”. Trong cả đời, con người không thể không cứng cỏi, nhưng không được kiêu căng.
Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ tự nhận mình xuất thân quý tộc, anh hùng cái thế, sức mạnh nhổ núi sông, có được trăm vạn hùng binh, không xem Lưu Bang có xuất thân bình thường ra gì. Nhưng Lưu Bang thiện đãi Trương Lương, Hàn Tín, Tiêu Hà, từ thế yếu chuyển thành thế mạnh. Rốt cuộc, kết quả là Hạng Vũ thảm bại.
Một trong những nhân vật chính của thời Chiến Quốc, trong câu chuyện Tôn – Bàng đấu trí, Bàng Quyên từng là tướng quân của nước Ngụy, bởi vì ghen với hiền tài, hãm hại đồng môn Tôn Tẫn khiến Tôn Tẫn trốn về nước Tề. Nguyên nhân thất bại của Bàng Quyên là vì ông tự cao tự đại, tuy rằng tài năng quân sự của ông không tệ, nhưng ông không biết giấu kín tài năng của mình.
Theo lịch sử ghi lại, Bàng Quyên rất vui mừng khi lập công, có một chút công lao nhỏ nhoi cũng thổi phồng lên tận trời cao. Vì thế, ông ở tại nước Ngụy bị rất nhiều người bài xích, nếu không phải Bàng Quyên có chút tài năng, đoán chừng sớm đã bị Ngụy vương giết mất. Cũng là bởi vì ông tự cao tự đại, mới khiến cho Tôn Tẫn có cơ hội thừa dịp nắm bắt được khuyết điểm này, cuối cùng Bàng Quyên thất bại ở chính điểm yếu này của mình.
Một người không biết giấu kín tài năng của mình, đó chính là ngạo mạn; một người không ý thức được chính mình ỷ vào tài năng mà trở nên kiêu căng, đó lại là ngu xuẩn. Tự thổi phồng bản thân, cuối cùng chỉ khiến phẩm chất đạo đức càng ngày càng suy bại.
Có tài mà không kiêu, chính là phẩm chất; không có tài nhưng nỗ lực, chính là có đức, và khi bạn đặt tư thái điệu bộ ở vị trí thấp nhất, tuy rằng phúc chưa đến nhưng họa thì đã tránh xa.
Có thể khiêm tốn tiếp nhận ý kiến của người khác, thỉnh giáo người khác, mới có thể tiếp thu ý kiến rộng rãi, khiến bản thân thêm tinh tấn. Một người kiêu ngạo tự cao tự đại, kết quả cuối cùng đều tự hủy hoại bản thân trong sự kiêu căng đó.
Tháng

Nhà, là đoạn văn chương cảm động mà ta có dùng cả đời cũng không viết hết được

Nhà là gì? Nhà là nơi trở về của tâm hồn, là khu vui chơi của giấc mơ, là bến đỗ của đời người. Là một đoạn văn chương cảm động mà chúng ta dùng cả đời cũng không viết hết được…

Nhà, là đoạn văn chương cảm động mà ta có dùng cả đời cũng không viết hết được. (Ảnh: Internet)
Khi tâm hồn mong manh của bạn bị tổn thương, nhà chính là liều thuốc tốt để chữa lành vết thương; khi bạn đang nằm ở dưới đáy của cuộc đời, nhà chính là cội nguồn để bạn lấy lại sức mạnh; khi bạn cô đơn trải qua phong ba bão táp, nhà chính là bến đỗ ấm áp.
Nhà, là nơi vừa nhắc đến sẽ cảm thấy ấm áp, là từ ngữ mà nghĩ đến nó cũng khiến người khác say mê. Là nơi thân thuộc nhất với chúng ta, nơi đó có những người thân mà chúng ta yêu nhất, những hồi ức đẹp nhất.

Nhà, là xã hội mà mỗi con người đều tiếp xúc sớm nhất, là nơi có hỉ nộ ái ố của chúng ta, cũng có cả cay đắng ngọt bùi

Những ai không có nhà, có thể sẽ thiếu đi một cảm giác thuộc về, giống như một đám mây trôi nổi bất định trên bầu trời. Nhà, không chỉ là một gian phòng với bốn góc tường, mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, chứa đựng những tình cảm.
Cuộc đời, là một quá trình chứa đầy sự hoang vu mang theo những đồng cỏ dại. Mà trong quá trình này, thứ chúng ta không thể bỏ qua, chính là nhà.
Nhà có thể là một loại kỳ vọng, là nơi mỗi lần chúng ta tan làm đều buông xuôi tất cả vội vã chạy về, bất luận bạn có đi được bao xa, và sống thoải mái bên ngoài đến nhường nào, bạn sẽ luôn bận lòng về nó, kể cả bạn có ở nơi xa cũng sẽ muốn lập tức chạy về.
Vì có nhà, là có một sự quan tâm sâu sắc, cuộc sống cũng sẽ không vì mất gốc rễ mà khô héo đi; cũng có lẽ vì có nhà, mới có sự quan tâm sâu sắc đến thế, mới trở nên tỏa sáng như thế.
Tân Khí Tật có viết trong “Thanh Bình Lạc” rằng: “Con cả cuốc đậu suối đông, con thứ đang dệt lồng gà. Thích nhất là đứa út lười, nằm phía đầu sông lột đài sen”.

Nhà, yên bình như thế, nhìn thấy nụ cười của người thân yêu, chính là một hạnh phúc

Nhà, yên bình như thế, nhìn thấy nụ cười của người thân yêu, chính là một hạnh phúc. (Ảnh: Chamngoncuocsong)
Khi còn là đứa trẻ, nhà chính là tiếng gọi của mẹ. Tuổi thơ đã từng vui vẻ, ồn ào náo nhiệt, vô tư vô lo.
Sau giờ học, sẽ cùng với những đứa trong làng xóm tụ tập với nhau, nô đùa bay nhảy, chơi đến hoàng hôn buông xuống, cho đến khi khói bếp bốc lên, nghe thấy tiếng gọi gấp gáp từ bốn phía của mẹ: “Về nhà thôi, ăn cơm nào!”
Trong ký ức, tiếng gọi của mẹ chính là sự ấm áp, là sự chăm sóc của ngôi nhà. Nó đã cùng trưởng thành với những đứa trẻ thời niên thiếu, và vẫn vang vọng bên tai cho đến hiện tại.

Khi đến tuổi trung niên, nhà lại là một trạm nhiên liệu

Mỗi khi màn đêm buông xuống, bạn bôn ba cả một ngày bên ngoài, trên vai gánh vác áp lực của sự nghiệp, kéo lê cơ thể đã mệt mỏi về nhà, nhìn thấy ánh đèn thắp sáng trong nhà, mong chờ được thấy nụ cười vui vẻ của gia đình, ngửi được mùi thơm của thức ăn, ngay lúc đó sẽ cảm thấy tràn đầy năng lượng.
Nhà không chỉ có thể khiến bạn tận hưởng hạnh phúc của cuộc sống mà còn có thể cho bạn sự can đảm và sức mạnh để tiến về phía trước. Khi ánh mặt trời chiếu sáng, bạn vẫn có thể không ngại ngần mà đi Nam rẽ Bắc, vì sự nghiệp mà bôn ba khắp nơi.

Và khi về già, nhà lại là một viện bảo tàng

Rượu là hương thơm của trần thế, tình là sự nồng đậm của bạn đời, người càng lớn tuổi, thì sẽ càng hoài niệm sâu sắc hơn với nhà.
Một chiếc ghế, một ấm trà, một chiếc mũ trong nhà đều khắc lên một dấu vết, một ký ức thật dài; một cuốn sách, một lá thư và một bức ảnh cũng đều gợi lên từng chút từng chút của quá khứ, bất chợt nước mắt rơi như mưa.
Nhà văn nổi tiếng người Pháp Moroa cho biết: “Không có gia đình, thì ở trong thế giới rộng lớn bao la này, con người sẽ trở nên lạnh lẽo cô đơn”.
Trong thế giới của chúng ta, có rất nhiều người cho rằng, nhà chính là một căn phòng, là một cái sân. Tuy nhiên, một căn phòng trống vắng không người, mất đi tình cảm và sự ấm áp, thì không thể nào trở thành một căn nhà đúng nghĩa.

Nhà là một nơi đong đầy tình yêu thương, nó có lúc sẽ ở trong một túp lều tranh, có lúc sẽ ở trong nhà cao cửa rộng, và cũng có lúc sẽ ở trong dòng người vô gia cư

Đối với đàn ông, nhà chính là nơi khi gặp phải trắc trở cảm thấy nó ấm áp nhất, là nơi để lánh nạn; đối với phụ nữ, nhà lại là một nơi mà cả đời này dùng để bảo vệ yêu thương.
Nhà, không phải chỉ là một căn phòng hình vuông, cũng không phải bố trí sang trọng đẹp đẽ. Yếu tố quan trọng để tạo thành một ngôi nhà chính là tình yêu, chúng ta phải dùng tâm hồn để vun đắp, chính vì tình yêu thương này mà cảm thấy ấm áp, khiến chúng ta thoải mái. Vì tình yêu này mà ta lo lắng, vì tình yêu này mà ta nhớ nhung.
Nhà, là cội nguồn của chúng ta, dù có đi bao xa, kể cả chân trời góc biển, cũng không thể đi khỏi trái tim của nó, mối quan tâm của nó; Nhà, là giấc mơ là câu chuyện cổ tích đẹp nhất của chúng ta, bất kể bên ngoài có bao nhiêu phức tạp, chỉ cần nghĩ đến nó, chúng ta sẽ không còn sợ hãi!
Tháng

Tiết chế lời nói, nóng giận, lắng nghe nhiều hơn là thể hiện của người có tu dưỡng

Người có tu dưỡng là người biết tiết chế cảm xúc của bản thân lại, không nóng vội, lời nói ra luôn có trọng lượng, nghĩ trước nói sau. Làm việc gì cũng nghĩ đến cảm xúc của người khác trước, lắng nghe nhiều hơn là thể hiện cái tôi của bản thân mình.



Tiết chế lời nói, nóng giận, lắng nghe nhiều hơn là thể hiện của người có tu dưỡng. (Ảnh: Internet)

Trong cuộc đời, trí tuệ của người ta được thể hiện ra như thế nào? Cách người ta hành xử, ăn nói… rất có thể đều chứng tỏ trí tuệ của họ. Chỉ khi nào kiềm chế được cơn nóng giận thì mới có thể đắc được phúc khí. Trong sách “Thái Căn Đàm”1 viết: “Không nên giận dữ, không nên khinh thường”. Tính khí tốt của một người không chỉ là hành trang trong các mối quan hệ xã giao mà còn là tài phú suốt một đời của họ.
Bởi thế, có thể kiên nhẫn lắng nghe, đợi người khác nói xong mới bày tỏ ý kiến, nghe có vẻ đơn giản nhưng làm được lại khó vô cùng. Đây không chỉ là vấn đề ai đó biết cách nói chuyện khéo léo hay không mà là thể hiện sâu sắc nhất của tầng thứ tu dưỡng nhân cách. 
Nước sâu chảy chậm vì thế mà bình hòa. Người sang ăn nói thong thả vì thế mà trở nên sâu sắc. Ăn nói từ tốn, ngữ khí bình hòa, chính là một trong những biểu hiện đầu tiên của người có tu dưỡng, hàm dưỡng vậy. 
Nói về những đại cảnh giới lớn nhất đời người này, cổ nhân chia thành 3 điểm sau:

1. Không cướp lời – chính là không thể hiện mình thông minh hơn người khác

Rất nhiều người có một thói quen xấu là cướp lời người khác trước khi đối phương kịp nói hết câu, hết ý. Họ thường tự cho rằng mình thông minh, hiểu chuyện hơn người khác. Thử tưởng tượng ra một tình huống như thế này. Mấy người bạn túm tụm lại một chỗ nghe một người trong số đó đang bừng bừng hứng khởi kể một câu chuyện rất lôi cuốn, li kỳ. Ai nấy đều chăm chú lắng nghe, vô cùng hồi hộp. Liền có một người khác nhập hội, chẳng cần biết ngược xuôi, bèn “cướp mic” người đang kể kia và nói toẹt ra kết cục của câu chuyện. Kết quả là những người đang chăm chú nghe kia cụt hứng mà người kể chuyện cũng mất vui. Đối với người đã cướp lời kia cũng chẳng ai có thiện cảm cả. 
Sách “Thái Căn Đàm” viết: “Nói mười câu, có chín câu đúng chưa chắc đã lấy làm lạ, nhưng chỉ nói một câu không đúng thì tội lỗi nối nhau kéo đến”. Đại để, ta cứ hình dung như anh thủ môn trong bóng đá, đẩy được 9 trong 10 quả sút cầu môn thì cũng không nhất định được người ta khen ngợi, mà chỉ để lọt lưới 1 bàn thôi cũng đủ bị coi là ‘tội đồ’ rồi! 
Dù là hiểu rõ cũng không nhất định phải nói ra. Trong bụng có mấy lời, xét thấy không thích hợp cũng chớ nói ra. Lại có nhiều trường hợp nói ra chẳng thà cứ giữ trong lòng. Cướp lời không chỉ làm người đối diện mất đi thiện cảm mà đôi khi nó còn dẫn đến những hiểu lầm chẳng đáng có.
Một chàng trai thực lòng yêu mến một cô gái nhưng e dè một mực không dám nói ra. Chẳng ngờ, một hôm, cô gái ấy đến trước mặt cậu thổ lộ: “Mình thích cậu!”. Chàng trai được lời như cởi tấm lòng, hấp tấp nói: “Em là một cô gái tốt…”. Nhưng chưa đợi chàng trai dứt lời, cô gái cắt ngang: “Được rồi, em biết rồi, anh không cần nói ra nữa…”. Chàng trai ngượng ngùng: “Anh… anh”. Cô gái quay đi lạnh lùng nói:“Không cần nói thêm nữa, tạm biệt!”. Chỉ là chàng trai định nói: “Anh cũng thích em” nhưng vì quá ngượng ngùng nên chưa kịp thốt nên lời. Còn cô gái vì quá vội vã cắt lời, không thể kiên nhẫn lắng nghe người khác mà từ đó về sau vĩnh viễn cũng không thể nghe được những lời yêu thương vốn để dành cho mình ấy. 


Một hôm, cô gái ấy đến trước mặt cậu thổ lộ: “Mình thích cậu!”. (Ảnh từ girlspace)

Rất nhiều chuyện dở khóc dở cười khác, rất nhiều những hiểu lầm không đáng có khác đều nảy sinh từ thói quen không chịu kiên nhẫn lắng nghe người khác nói hết lời. Người không cướp lời người khác cũng chính là người hiểu được lẽ khiêm cung, không tự thể hiện ra chỗ thông minh hơn người của mình và do vậy không bao giờ “từ bụng ta suy ra bụng người” vậy.
Không cướp lời chính là lễ nghi xã giao cơ bản nhất, cũng là thể hiện cao nhất của tầng thứ tu dưỡng cá nhân.

2. Không cướp lời người nghĩa là không hành động theo cảm tính

Thường khi người ta có việc gấp, gặp phải khó khăn, trong lòng dễ nảy sinh tâm lý nóng nảy, vội vàng. Lúc ấy, người ta dễ cướp lời người khác hơn cả. Lời nói ra giống như bát nước hắt đi, làm cách nào cũng không thu lại được. Họ cũng chẳng suy tính đến điều hơn lẽ thiệt, lời lẽ hay chừng mực gì, thường là nói mà không nghĩ đến cảm giác của người nghe. Sau khi cơn nóng giận qua đi, khi bình tĩnh lại, dẫu có làm cách gì đi nữa người ta cũng không thể nào vãn hồi được tổn thất đã gây ra. 
Người ta phát hiện rằng, khi đang thao thao bất tuyệt, hùng hồn thuyết nói thì não bộ của bạn gần như là chết đi một nửa. Bởi khi ấy bạn chỉ nói và nói mà không thể nghe bất cứ một âm thanh gì, kể cả là lời của người đối diện. Khi gặp phải vấn đề, ngôn ngữ chính là cách để người ta giao tiếp, trao đổi ý kiến và giải quyết vấn đề chứ không phải để tranh luận, tấn công lẫn nhau. Nếu dùng lời nói để mạt sát, đả kích nhau thì kết cục cuối cùng chính là “lưỡng bại câu thương”, đôi bên đều phải chịu tổn thất.
“Thái Căn Đàm” viết: “Tâm loạn thì trong tĩnh vẫn loạn, tâm tĩnh thì trong loạn vẫn tĩnh”. Thưc vậy, trong lòng luôn giữ được tĩnh khí thì dẫu là chung quanh có ngàn vạn đao thương cũng không thể làm rối loạn tâm can.
Người có tu dưỡng thì dù là trong lòng có sóng gió mãnh liệt đến đâu cũng sẽ mau chóng bình ổn trở lại, vui buồn coi như không lộ ra ngoài, khiến cho người bên cạnh luôn cảm thấy họ chững chạc, thành thục.
Các nhà tâm lý học chỉ ra rằng, nếu một người trong lòng gặp chuyện thì sẽ có xu hướng nói ra hết tâm can của mình, nói đến cạn lời mới chịu dừng lại, mới có thể lắng nghe ý kiến của người khác. Vậy nên, muốn giải quyết vấn đề thấu triệt hoàn toàn thì trước tiên phải học cách lắng nghe tâm sự của người đối diện.
Cổ nhân nói: “Bậc trí ngẫm trước rồi mới nói, kẻ ngu nói trước rồi mới ngẫm”. Người thông minh sẽ không bao giờ cướp lời. Bởi vì họ tự biết phân biệt được sự việc là nặng hay nhẹ, là thong thả hay cấp bách. Tất nhiên, họ cũng chẳng cần tranh chấp.
Nói nhiều chẳng bằng nói trúng. Cướp lời chẳng thà suy nghĩ thật kỹ, chỉ nói một câu mà giải quyết được vấn đề. Đó mới là cách hành xử của người thông thái vậy.


Nói nhiều chẳng bằng nói trúng. Cướp lời chẳng thà suy nghĩ thật kỹ, chỉ nói một câu mà giải quyết được vấn đề. Đó mới là cách hành xử của người thông thái vậy. (Ảnh từ aFamily)

3. Không cướp lời người nghĩa là luôn luôn tôn trọng người khác

Thực sự có nhiều lời vẫn là không thể giữ lại được trong lòng, không nói thì không cảm thấy khoái. Nói được ra miệng những gì mình nghĩ đúng là một niềm vui thích lớn. Nhưng niềm vui thích ấy lại phải được xây dựng từ nền tảng cơ bản là sự tôn trọng người khác. Nói làm sao để người khác không cảm thấy khó chịu, phiền phức, đó là một nghệ thuật xử thế.
Tạo hóa ban cho con người hai lỗ tai nhưng lại chỉ có một cái miệng, chính là để cho người ta nói ít lại và lắng nghe nhiều hơn. Muốn lắng nghe, người ta phải buông bỏ được cái tôi cá nhân, hoàn toàn thấu hiểu cảm giác của đối phương, quan tâm thực sự đến người đang nói chuyện với mình. Sở dĩ lắng nghe khó đến vậy là bởi lý do này.
Mỗi người đều có quyền được biểu đạt cái tôi của mình nhưng trong rất nhiều trường hợp thì khống chế cái miệng của mình lại đem đến hiệu quả tốt đẹp hơn nhiều so với việc thao thao bất tuyệt.
Năm ấy, ở một vùng quê nhỏ của nước Mỹ, có một bé trai cứ hướng về phía mặt trăng mà gắng sức nhảy thật cao. Mẹ của cậu rất tò mò, bèn hỏi: “Con đang làm gì thế?”. Cậu chỉ lên mặt trăng sáng vằng vặc rất hưng phấn nói: “Con phải nhảy được lên trên đó”. Người mẹ giật mình nhưng vẫn yên lặng lắng nghe cậu bé nói về chuyến du hành tưởng tượng lên không trung của mình.
Sau khi nghe xong, bà mẹ cười xòa, xoa đầu cậu mà nói: “Tốt lắm, nhưng con phải nhớ về nhà ăn cơm tối nghe chưa!”. Nhiều năm sau này, Neil Armstrong trở thành người đầu tiên đặt chân lên Mặt Trăng. Armstrong chính là cậu bé năm ấy. Chuyện đùa năm nào đã trở thành hiện thực. Nếu mẹ cậu không chịu nghe câu chuyện viển vông ấy mà nổi cáu hay ngắt lời cậu, liệu thế giới còn có một Armstrong vĩ đại đến thế không?


Neil Armstrong – người đầu tiên đặt chân lên Mặt Trăng. (Ảnh: important7.com)

Sách “Thái Căn Đàm” viết: “Miệng chính là cửa của tâm vậy”. Người mà lời nói ra đầy khí giận thì càng nói nhiều lại càng mất nhiều. Người có tu dưỡng thì trong lòng luôn có chỗ cho người khác, vậy nên sẽ chẳng bao giờ cướp lời, mà lại biết lắng nghe, lĩnh hội.
Người biết lắng nghe thì chẳng cần phải làm gì cả, chỉ ngồi ở đó nghiêm cẩn lắng nghe một hồi thì tự khắc nội tâm đã được bồi bổ đầy đủ rồi.
Ông Trời cấp cho mỗi người một lượng phúc khí như nhau. Có người vì nóng giận mà tiêu tan phúc phí rất mau. Có người vì hàm dưỡng mà giữ gìn phúc khí trọn đời.
Người tính khí càng tốt thì phúc khí càng nhiều. Dùng cái tâm hòa nhã mà nhìn thế giới, lấy cái tâm thiện lương mà đối đãi với mọi người xung quanh, ít nóng vội đi thì tự nhiên sẽ có thêm một phần phúc đức.v
Tháng

Đừng nghĩ mình cao quý mà lên mặt, cảm giác thân phận là điều tối kỵ nhất khi làm người

Ai ai trong xã hội đều có vị trí của riêng mình, có người thuộc tầng lớp thượng lưu, địa vị xã hội cao; có người thuộc tầng lớp trung lưu, địa vị xã hội bình thường; có người thuộc tầng lớp hạ lưu. Tuy nhiên, đừng bao giờ nghĩ mình cao quý mà khinh thường người khác, đó chính là điều tối kỵ khi làm người.

Ai ai trong xã hội đều có vị trí của riêng mình. (Ảnh: Internet)
Người sở hữu chút tài năng, có thành tựu và địa vị xã hội, thường dễ dàng tự coi bản thân mình thanh cao, coi thường người khác. Nhưng “vỏ quýt dày có móng tay nhọn”, đừng nên so sánh sở trường của bản thân với sở đoản của đối phương, người thực sự có trình độ tu dưỡng là phải biết khiêm tốn, không khoe mẽ tài năng.
Ba câu chuyện dưới đây muốn nói với chúng ta rằng, đừng nghĩ mình cao quý mà khinh thường người khác, điều tối kị nhất khi làm người, là có cảm giác thân phận

1. Sơn Đông một núi, một sông, một Thánh nhân

Vào những năm Càn Long đời nhà Thanh, vùng Đông Bình Sơn Đông có một vị tiến sĩ tên là Lưu Công Quán, ông từng đến làm quan ở phương Nam.
Tục ngữ có câu: “Tú tài phương Nam, tướng phương Bắc, đất vàng Tây An chôn cất hoàng đế”. Đất Tây An nhiều lăng mộ, là nơi chôn cất của nhiều vị hoàng đế; người phương Bắc cường tráng cao lớn, nhiều tướng lĩnh dẫn quân đi đánh trận.
Vào thời kì nhà Minh Thanh, phong cảnh vùng Giang Nam mỹ lệ, kinh tế phát triển vượt trội so với phương Bắc, đồng thời văn hóa phồn thịnh, nhiều người có học thức trúng cử trong các kì thi. Cứ như vậy, các nhân sĩ miền Nam không tránh khỏi việc tự cho mình hơn người, thường chê cười người phương Bắc.

Lưu Công Quán vừa đến Giang Nam, các nhân sĩ Giang Nam đã dán một dòng câu đối lên cửa phủ quan của ông: “Giang Nam ngàn núi, ngàn sông, ngàn tài tử”. Lưu Công Quán nhìn thấy vậy, ung dung viết lại vế đối: “Sơn Đông một núi, một sông, một Thánh nhân”.
Nhân sĩ Giang Nam nhìn thấy vậy, nhất thời cảm thấy như bị “điện giật”, há miệng mắc quai. Núi chỉ Thái Sơn, sông chỉ Hoàng Hà, Thánh nhân chỉ Khổng Tử. Tất cả những điều này người phương Nam không thể so sánh được.
Gia Cát Lượng nói: “Đừng nghĩ mình cao quý mà khinh thường người khác”. Điều đáng quý đối với một con người, không phải là sự cao quý về thân phận, mà là ở việc người đó luôn luôn đối đãi khiêm nhường với người khác, còn những người tự cho mình là cao quý, không xứng đáng được tôn trọng.
Có một số người thường chú trọng đến cảm nghĩ về thân phận, hay tìm kiếm thời cơ hợp lý, để thể hiện thân phận và địa vị khác biệt của mình, từ đó có được cảm giác tự cho mình hơn người, đồng thời cũng phản ánh sự tự ti từ trong nội tâm.

2. Trong giao tiếp giữa người với người có ba mức thái độ: bề trên, kẻ dưới, ngang hàng

Trong giao tiếp giữa người với người có ba mức thái độ: bề trên, kẻ dưới, ngang hàng. (Ảnh: Internet)
Sau khi vua Macedonia là Alexander đại đế chinh phục Hi Lạp, ông đến Corinth và đặc biệt đến thăm nhà triết học gia Diogenes.
Diogenes đang nheo mắt nằm phơi nắng giữa quảng trường, ăn mặc quần áo rách rưới nhưng lại vô cùng thỏa mãn, vui vẻ. Tuy trước mặt là sự hiện diện của Alexander đại đế, nhưng Diogenes cũng không buồn mở mắt.
Là một nhà quân sự quyền thế hiển hách, Alexander – một người quá để tâm đến cảm nhận về thân phận, lớn tiếng nói: “Diogenes thân mến, ngươi cần ta giúp ngươi làm gì không?”.
Diogenes mở mắt, cau mày trả lời: “Mong ngài tránh ra, ngài đã chắn mất ánh mặt trời của ta rồi”. Alexander ngẩn người một lúc, cảm thấy vô cùng khâm phục, cuối cùng nói rằng: “Nếu như ta không phải Alexander, ta nhất định sẽ làm Diogenes!”.
Trong giao tiếp giữa người với người có ba mức thái độ: bề trên, kẻ dưới, ngang hàng. Kẻ ngông cuồng, đứng trên cao dùng uy quyền làm nhục người khác, lấn át đối phương; kẻ yếu, sợ hãi phủ phục vái lạy, khinh miệt bản thân; kẻ hiền hòa, không khinh miệt không chống cự, tôn trọng đối phương, tôn trọng chính mình.
Khi đối mặt với người mạnh hơn mình, không tự ti nao núng; khi đối mặt với người yếu hơn mình, đối xử bình đẳng với họ. Người quá chú trọng đến cảm giác về thân phận, luôn luôn đem theo hai bộ mặt: Đối đãi với người mạnh hơn, địa vị cao hơn mình bằng một bộ mặt; còn đối đãi với người yếu hơn, địa vị thấp hơn mình lại là một bộ mặt khác.

3. Đừng nghĩ mình cao quý mà khinh thường người khác

Đại học sĩ Kỷ Hiểu Lam từng đi núi Ngũ Đài du ngoạn, khi đi vào trong chùa, phương trượng nhìn ông một lượt, thấy dáng vẻ của ông bình thường bèn nói: “Ngồi”, sau đó kêu một tiếng “Trà”, ám chỉ lấy nước trà bình thường để tiếp đón.
Khi biết tin khách đến từ kinh thành, phương trượng bèn cung kính đứng dậy, lập tức dẫn Kỷ Hiểu Lam vào trong nội đường, cung kính nói, “Mời ngồi”, “Kính trà”.
Sau một hồi trò chuyện, khi biết rằng người đến chùa là lễ bộ thượng thư Kỷ Hiểu Lam, sắc mặt của phương trượng tối sầm, khiêm tốn dẫn Kỷ Hiểu Lam vào trong thiền phòng, cười ngại ngùng và nói: “Mời thượng tọa”, “Kính hương trà”.
Trước khi Kỷ Hiểu Lam đi, phương trượng cầm giấy bút, một mực muốn mời Kỷ Hiểu Lam lưu lại thư pháp, để thiền viện nở mày nở mặt.
Kỷ Hiểu Lam múa bút để lại một câu đối: “Ngồi, mời ngồi, mời thượng tọa; trà, kính trà, kính hương trà”. Phương trượng cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Làm người hãy nhớ, đừng vì thân phận cao quý mà khinh miệt người khác. Đời người chuyện gì cũng có thể xảy ra, nhưng tất cả người dũng cảm giành được chiến thắng cuối cùng, đều mang một trí tuệ và khí chất khiêm tốn độ lượng.
Tiếp xúc với người khiêm tốn độ lượng, bạn sẽ không cảm thấy xấu hổ, bầu không khí lúc nào cũng thoải mái dễ chịu. Đó là một loại sức mạnh, cũng là một sức hút nhân cách hiếm có.
Một người thực sự hiểu biết, họ sẽ biết rõ hơn bất kỳ ai rằng, tôn trọng người khác thực ra là nghiêm túc với bản thân, tôn trọng người khác chính là tôn trọng chính mình.