Với mong muốn đắc Đạo thành tiên, hai vị hòa thượng ở núi Thiên Thai quyết định theo lời chỉ điểm của Phật Tổ đi tìm “Thông Tiên Cảnh”. Tuy vậy, quyết tâm của mỗi người khác nhau, vì vậy đã thu được kết quả khác nhau.

đi tìm động tiên, tu luyện, thông tiên cảnh, đi tìm động tiên, tu luyện, thông tiên cảnh,

Giấc mơ điểm hóa

Hòa thượng Thập Lai đã tu hành nhiều năm ở núi Thiên Thai, có pháp thuật tương đối. Một ngày kia, hòa thượng Thập Lai ngồi xếp bằng niệm kinh, đang niệm đang niệm, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi mất. Ông nằm mơ, mơ thấy một hang động vô cùng đặc biệt. Thạch động này, xung quanh rừng cây xanh ngát, hoa cỏ tươi tốt, phong cảnh vô cùng xinh đẹp. Trên vách đá bên cạnh thạch động có khắc ba chữ lớn rẩ bắt mắt: “Thông Tiên Cảnh“.

Thập Lai đã xuất gia làm hòa thượng từ nhỏ, ước mơ tha thiết chính là được trở thành Thần Tiên. Vì để thành Tiên, sau khi ông lên núi Thiên Thai mấy chục năm vẫn như một ngày, chăm chỉ tụng kinh, kiên trì ăn chay, đã chịu đủ mọi cái khổ, cũng coi là một tấm lòng thành. Nhưng mà, mấy chục năm đã qua đi, vẫn chưa được thành Tiên; những đại sư huynh khác của ông râu đã mọc dài đến ngực, cũng không thấy một ai tu thành đạo, điều này không khỏi khiến ông cảm thấy hy vọng mịt mờ.

Bây giờ đã tốt rồi! Phật Tổ đại khái đã hiển linh rồi, chỉ cho bản thân mình con đường thành Tiên, chỉ cần tìm được thạch động “Thông Tiên Cảnh” đó, vậy thì, tu Tiên ắt thành rồi!

Thập Lai mừng rỡ kêu lớn lên, vừa kêu lên, mộng đẹp đã tan biến mất. Ông dụi dụi mắt, gắng sức nhớ lại cảnh tượng thấy trong mơ, mơ mơ hồ hồ cảm thấy, thạch động đó dường như là ở trong một ngọn núi sâu ở Lâm Hải. Phật Tổ còn căn dặn, nói rằng: “Nếu muốn đi, chỉ có thể đi tay không, không mang theo bất cứ thứ gì để ăn, thậm chí khất thực dọc đường cũng không được”. Thập Lai tin rằng đây là chỉ điểm của Phật Tổ đối với mình, bèn đem hết thảy chuyện này nói với Giám Lai – vị sư huynh thân thiết nhất.

Tìm kiếm “Thông Tiên Cảnh”

Cách nghĩ của hai người đều giống nhau, ngày hôm sau liền không từ mà biệt, rời khỏi núi Thiên Thai, đi về phía Lâm Hải.

Trời mưa bụi lất phất, hai người khó khăn đi về phía trước trên con đường nhỏ lầy lội ở giữa núi. Nhưng mà, nghĩ đến rất mau sẽ được thành Tiên, hai người họ vẫn rất phấn chấn tinh thần. Tuy nhiên dựa vào tinh thần chỉ có thể chèo chống một hồi, chẳng mấy chốc, cả hai liền cảm thấy đói bụng. Con người ta hễ đói, thì không còn sức lực gì nữa, tinh thần cũng đã không còn nữa.

Trên những cái cây bên đường có quả dại, cơn đói khiến hai người họ không ngừng chảy nước miếng. Nhưng mà, họ nhớ lời của Phật Tổ, dứt quyết không đi hái.

“Không chịu được” khảo nghiệm nghiêm khắc trong tu luyện

Đi đi, dừng dừng, nghỉ nghỉ, hai người họ đã đi được hơn 30 dặm đường. Hóa ra trong núi sâu cũng có người cư trú, lúc này, họ nhìn thấy một ông lão đang rán bánh, mùi thơm của bánh rán tỏa ra bốn phía, cứ xông thẳng vào lỗ mũi của hai vị hòa thượng, thèm đến nước miếng chảy xuống ngực.

“Chúng ta hãy đi xin một chiếc bánh ăn đi?”, hòa thượng Giám Lai quả thật không chịu thêm được nữa, khẽ nói với Thập Lai.

Thập Lai im lặng hồi lâu, cuối cùng nói: “Không được!”.

“Nếu như còn chịu đói tiếp, thì huynh không thể nào đi nổi nữa!”, hòa thượng Giám Lai nói, rồi từ từ đứng dậy, đến trước mặt ông lão xin bánh.

“Cao tăng, bánh này của tôi, ông ăn không ăn được đâu”, ông lão nói.

“Tại sao vậy? Lẽ nào lòng dạ ông hẹp hòi không chịu cho?”, Giám Lai nói.

“Cao tăng, xin ông chớ có hiểu lầm”, ông lão giải thích rằng: “Các vị là đi tìm ‘Thông Tiên Cảnh’ phải không? Nếu như ăn cái bánh này rồi, một khi đi vào động ‘Thông Tiên Cảnh’ thì sẽ chẳng ra được nữa. Nếu như ông thật sự không chịu được đói nữa, vậy thì tôi khuyên ông hãy quay về đi”.

“Dù cho có đi về, thì cũng cần phải đi hơn 30 dặm đường, đói đến như vậy thử hỏi đi thế nào chứ?”, Giám Lai nói.

“Nếu như cao tăng đã nói như vậy, thế thì, ông hãy ăn đi. Nhưng mà, nếu có xảy ra chuyện gì, cũng đừng trách tôi đấy nhé!”, ông lão đáp.

“Nào dám! Nào dám!”, hòa thượng Giám Lai cầm lấy cái bánh liền ăn nuốt ngấu nghiến.

“A Di Đà Phật!”, hòa thượng Thập Lai đứng bên cạnh nuốt nước miếng xuống, hai tay hợp thập, nguyện thầm rằng: “Chỉ nguyện Phật Tổ phù hộ sư huynh bình an vô sự!”.

Sau khi ăn uống no đủ, hòa thượng Giám Lai tinh thần nhanh nhẹn gấp bội, ông cười thầm hòa thượng Thập Lai quá bảo thủ, sau khi cảm tạ ông lão, bèn lên đường. Men theo đường nhỏ quanh co, đi được hơn 10 dặm, hang động “Thông Tiên Cảnh” đó cuối cùng đã xuất hiện trước mặt họ. Hòa thượng Giám Lai ngẩng đầu sải bước đi về phía trước, còn hòa thượng Thập Lai lại cất từng bước nặng nề, đi được mấy bước thì phải thở gấp một hồi lâu.

“Sư đệ, hãy để huynh cõng đệ vậy?”, Giám Lai nói.

“Không!”, Thập Lai lắc lắc đầu: “Phật Tổ đã từng dặn rằng, nhất định cần phải bản thân mình đi, không thể nhờ người khác giúp được”.

“Vậy cũng được!”, hòa thượng Giám Lai nói: “Vậy thì huynh đi vào động trước đây, đệ hãy đi từ từ nhé”.

Thập Lai gật gật đầu. Hòa thượng Giám Lai cất từng bước nhẹ nhàng đi vào trong hang động. Thập Lai theo sau, cũng rất mau chóng đã đi vào trong hang động.

Hang động khá là rộng rãi, chỉ là đường đi cao thấp không đều, vô cùng ẩm ướt, rất là khó đi. Lúc này, Thập Lai đói đến đầu váng mắt hoa, mấy lần ngã xuống. Nhưng mà, ông đã dùng ý chí kiên cường và nghị lực phi thường, cuối cùng đã đi vào trong động.

Khảo nghiệm tu luyện, liễu ám hoa minh

Ra khỏi động, trước mặt chính là một vườn hoa rộng lớn tỏa hương thơm ngát, chim hót líu lo, xa xa là một vùng biển cả nhìn không thấy bờ. Thập Lai hít thở một hơi thật sâu không khí trong lành, lập tức cảm thấy toàn thân dễ chịu, thần thái nhẹ nhàng, có cảm giác sắp được thành Tiên.

“Giám Lai! Giám Lai! Huynh ở đâu vậy?”, ông vui sướng kêu lên. Nhưng mà, không có tiếng trả lời.

“Chắc là huynh ấy cố tình ẩn núp ở chỗ nào đó muốn chọc mình đây mà?”, hòa thượng Thập lai đang nghĩ, bèn tìm kiếm chung quanh. Nhưng mà, ông vừa quay người lại, bỗng nhiên giật mình: Giám Lai chính ở ngay trước mặt ông, nhưng mà, huynh ấy lại không hề động đậy, đã biến thành một người đá rồi!

Thập Lai không ngăn được bi thương, nhào lên trước khóc lớn, rằng: “Sư huynh, huynh làm sao thế này? Thật không ngờ, đệ gọi huynh cùng đi, nhưng không ngờ lại đã hại huynh! Nhưng mà, sao huynh lại không cố gắng nhẫn nại chứ, rõ ràng biết không được ăn cái bánh đó, nhưng lại cứ khăng khăng muốn ăn! Bây giờ thì, Thần Tiên không thành được, trái lại còn biến thành người đá nữa”.

Thập Lai nước mắt tuôn trào như mưa, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống mặt đất, trở thành từng hạt từng hạt trân châu óng ánh, rồi lại hóa thành từng đám từng đám mây, nâng ông bay lên. Ông đã được như ước nguyện, quả thật đã thành Tiên.

(Trích từ “Lục Dị Ký” của Đỗ Quang Đình triều Đường)

Tiểu Thiện, dịch từ Epoch Times

 
TinhHoaCuocSong © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google