La Phù tiên sinh Hiên Viên Tập, tuy đã mấy trăm tuổi, nhưng dung mạo trông vẫn còn rất trẻ trung, cũng không ốm đau gì. Ông thường vào trong núi sâu trùng điệp để hái thuốc, mỗi lần đi luôn có Độc Long Mãnh Hổ hộ vệ.

hiên viên tiên sinh, hiên viên tiên sinh,

Người dân trong vùng thường chuẩn bị sẵn cơm chay để mời ông. Có ngày phải đến mấy trăm chỗ mời, nhưng vì ông có thể sử dụng phép phân thân nên vẫn có thể ăn được hết.

Nếu uống rượu cùng với người khác, ông sẽ lấy trong tay áo ra một bình rượu khoảng cỡ 2-3 lít. Bình rượu của ông cứ rót liên tục mà chẳng bao giờ hết, bao nhiêu người uống cũng không hết, ông thì uống trăm đấu cũng không say.

Tóc của Hiên Viên tiên sinh rất dài, đến nỗi đứng trên giường thả xuống mà vẫn chạm đất. Mỗi lần uống rượu nhiều, buổi tối ông chỉ cần xõa tóc của mình xuống chậu, rượu sẽ theo tóc chảy hết vào chậu, mùi rượu không giảm đi chút nào. Cũng có lần ông vung tóc của mình vào không trung, khiến cho rượu bay ra xa cả ngàn dặm, nếu văng trúng người bệnh thì chỉ cần dùng khăn vải lau đi, bệnh sẽ khỏi ngay lập tức.

Bấy giờ, Đường Tuyên Tông triệu Hiên Viên tiên sinh vào cung, rất hậu đãi ông. Đường Tuyên Tông hỏi ông: “Có thể nào đạt được trường sinh bất lão hay không?”. Hiên Viên tiên sinh nói: “Không tham mỹ sắc, phẩm hạnh ngay chính, thì tự nhiên sẽ thuận với đạo lý của đất trời, mọi thứ sẽ đều sáng tỏ minh bạch; vậy thì trường sinh bất lão cũng có gì là khó”.

Đường Tuyên Tông lại hỏi Hiên Viên tiên sinh rằng, thuật đạo của ông có vượt qua Trương Quả Lão hay không. Hiên Viên trả lời: “Tôi không quan tâm đến người khác, nhưng tôi biết đạo thuật của tôi không bằng Trương Quả Lão”.

Đợi cho đến khi Hiên Viên tiên sinh lui ra ngoài, Hoàng thượng bèn phái Tần Ngự lấy một cái chậu vàng úp con chim khách màu trắng lại để thử Hiên Viên tiên sinh. Lúc đó Hiên Viên Tập đang nghỉ ngơi ở trong phòng, đột nhiên nói với những người hầu ở đó rằng: “Hoàng đế tại sao lại nghi ngờ khả năng của lão phu chứ?”, nhưng chẳng ai hiểu được lời ông nói.

Lúc sau, Đường Tuyên Tông cho mời Hiên Viên đến gấp.

Hiên Viên vừa mới đi vào liền nói với Tuyên Tông: “Xin Hoàng thượng hãy thả con chim khách màu trắng bị úp ở trong chậu ra”. Đường Tuyên Tông cười nói rằng: “Thì ra tiên sinh từ sớm đã biết rồi”.

Hiên Viên ngồi trước ngự tháp, Đường Tuyên Tông lệnh cho người trong cung mang trà đến. Sau đó Tuyên Tông ban thưởng cho Hiên Viên tiên sinh một quả cam. Hiên Viên tiên sinh nói với Đường Tuyên Tông: “Cây cam dưới núi của thần có quả còn thơm ngọt vượt xa loại cam này”. Đường Tuyên Tông nói: “Ta vẫn chưa nếm thử loại cam ấy bao giờ!”.

Thế là Hiên Viên tiên sinh bèn mang ra một miếng ngọc bích, lấy chậu đậy lên một lát rồi dỡ ra, bỗng thấy bên trong xuất hiện một quả cam rất to, tỏa mùi thơm phức khắp đại điện. Hiên Viên tiên sinh cầm quả cam lên mời Đường Tuyên Tông. Tuyên Tông ăn xong không ngớt lời khen ngợi vị ngọt và mùi thơm của loại cam này.

Sau đó Đường Tuyên Tông hỏi Hiên Viên tiên sinh: “Ta còn làm thiên tử được bao nhiêu năm nữa?”. Hiên Viên cầm bút viết: “40 năm nữa“. Đường Tuyền Tông vừa có phần vui mừng vừa có phần không tin nói: “Ta làm sao dám hy vọng đến 40 năm?”.

Sau này, quả nhiên Đường Tuyên Tông làm Hoàng đế được đúng 40 năm thì băng hà. Hiên Viên tiên sinh lúc đó cũng xin được xuất cung về núi ở ẩn. Trên đương đi từ Trường An đến Giang Lăng, ông dùng toàn bộ số tiền mình có bố thí cho dân nghèo. Khi ông phân phát hết tiền của mình thì cũng đột nhiên biến mất. Những người đi theo hộ tống vừa thấy ông ở ngay trước mặt bỗng chốc đã mất dấu vết, không khỏi lo lắng bất an.

Sau đó vài ngày, Nam Hải tấu trình rằng Hiên Viên tiên sinh đã trở về La Phù Sơn quy ẩn.

Lê Hiếu, dịch từ zhengjian.org

CLIP ĐƯỢC XEM NHIỀU

Loading the player...

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
TinhHoaCuocSong © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google