Văn hóa, Bài chọn lọc, Văn hóa, Bài chọn lọc,

Hoàng hậu Đại Đường

“Hoàng hậu của thiên niên kỷ”

Người ta thường nói rằng “đằng sau người đàn ông thành công là một người phụ nữ tuyệt vời”. Hoàng đế Đường Thái Tông đã có công lập nên một triều đại nhà Đường thịnh vượng nhất trong lịch sử xưa nay. Bên cạnh nhiều nhà hoạch định chính sách và các nhà lãnh đạo quân sự tài ba, Đường Thái Tông còn có thêm sự hậu thuẫn của người vợ yêu quý của mình, là Trưởng Tôn Hoàng hậu còn được gọi là Hoàng hậu Đại Đường. Phẩm hạnh cao cả và trái tim đầy nhân từ của bà đã tạo được sự  tôn kính nơi thiên hạ và tất cả mọi người trong cung, gồm cả Hoàng đế Đường Thái Tông. Do đó, lịch sử xưa nay vẫn luôn xem bà như một Hoàng hậu đức hạnh nhân từ nhất và là người vợ tuyệt vời nhất.

Thái Tông xưa kia có một con ngựa mà ngài rất yêu qúy được lưu giữ trong cung. Một hôm, con ngựa ấy chết mà không có lý do cụ thể. Đường Thái Tông rất tức giận và ông muốn giết người giữ ngựa. Trưởng Tôn Hoàng hậu lúc đó nói: “Bệ hạ còn nhớ câu chuyện về Tề Cảnh Công – vua nước Tề , người muốn giết chết người chăn ngựa khi để ngựa của ông qua đời không? Viên cận thần đã kể tội tên giữ ngựa trước mặt ông. Cận thần nói: “Nhà ngươi đã phạm vào 3 tội đáng phải chết. Tội thứ nhất – nhiệm vụ của ngươi là phải giữ cho con ngựa còn sống và khỏe mạnh, nhưng nó đã chết. Tội thứ hai – vì để ngựa chết nên vua phải giết ngươi mà chính điều này làm cho thiên hạ trong nước thù ghét vua. Tội thứ ba – khi quan quân trong triều đình nghe câu chuyện, họ sẽ xem thường và không còn tôn kính vua nữa “. Bệ hạ biết rất rõ lịch sử xưa nay, làm sao ngài có thể quên biết điều này?”. Vua Thái Tông sau khi nghe những lời này đã thông hiểu ra, cơn giận dữ của cũng ông tang biến. Sau đó, Thái Tông đã nói với cận thần Phòng Huyền Linh: “Trưởng Tôn Hoàng hậu đã dùng một câu chuyện hết sức bình thường để thức tỉnh trẫm. Nó thực sự giúp trẫm rất nhiều.”

Một lần khác, sau khi bãi triều và trở về cung, trông ông có vẻ rất giận dữ. Trong lúc thay quần áo, ông nói: “Ta phải giết tên ngu đần này mới được!” Hoàng hậu hỏi: “Không biết ai đã làm cho bệ hạ nổi giận như vậy?” Thái Tông trả lời: “Là Ngụy Trưng chứ ai! Hắn đã làm xấu mặt ta trước bá quan văn võ “. Sau khi biết rõ chuyện xảy ra, bà lặng lẽ rút lui… Ngay sau đó, bà trở lại với bộ y phục trang trọng như thể là sắp có một nghi lễ triều bái trịnh trọng. Thái Tông rất ngạc nhiên hỏi: “Tại sao nàng ăn mặc như thế”. Với một phong thái bình tĩnh và trang nghiêm, Trưởng Tôn Hoàng hậu nói: “Xin chúc mừng Bệ hạ! Thiếp nghe rằng chỉ khi nào Hoàng đế là một minh quân thì mới xứng đáng được quần thần dùng lời thẳng thắn mà can gián”. Sau khi nghe xong, Thái Tông rất hài lòng…Sự hiền đức và thông minh của bà không chỉ giữ được sự tôn nghiêm cho chồng, mà còn khéo léo hóa giải được nguy cơ mất mạng của cần thận bị để ý. Qua câu chuyện này, chúng ta có thể thấy rằng Hoàng hậu Đại Đường là người có một trái tim quảng đại nhân từ và một trí tuệ hơn người.

Thái Tông đương thời rất xem trọng ý kiến ​​của Hoàng hậu về vấn đề dụng binh, cũng như việc thưởng phạt. Hoàng hậu luôn tỏ ra là một người thấu suốt sâu sắc, bà nghĩ rằng bà không nên tham gia vào các vấn đề triều chính vì cương vị đặc biệt của mình. Bà đặt ra nguyên tắc là, người đàn ông và đàn bà nên phải giữ đúng vai trò và nhiệm vụ của mình. Bà nói với Thái Tông: “Khi một con gà mái gáy, là không bình thường; khi một người đàn bà liên quan đến việc triều chính, thì đó là một dấu hiệu không tốt”. Tuy nhiên, Thái Tông vẫn một mực muốn lắng nghe ý kiến của bà, và không bao giờ trả lời là “không”. Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Trưởng Tôn Hoàng hậu bèn nói với Thái Tông: “Khi thiên hạ đang thái bình, thì bệ hạ nên chuẩn bị tinh thần cho những đại loạn có thể nổi lên, trọng dụng người tài và xem trọng những lời can gián của thần dân”. Những gì bà đưa ra cũng chỉ có tính nguyên tắc chung, bà không muốn đi sâu vào những chi tiết cụ thể, bà sợ rằng chính điều này sẽ làm hạn chế vai trò của một vị Hoàng đế. Bà rất luôn tin tưởng những cận thần và khả năng của họ.

 Văn hóa, Bài chọn lọc, Văn hóa, Bài chọn lọc,

(Hoàng hậu Đại Đường và hoàng đế Đường Thái Tông)

Vào năm Trinh Quán thứ 8, Hoàng hậu Đại Đường mắc cảm mạo cộng thêm các bệnh cũ tái phát nên làm cho tình trạng bệnh tình của bà càng trầm trọng hơn. Thái tử Trình Tiềm nhân dịp này muốn ân xá cho tù nhân và để cầu nguyện cho mẹ mình mau chóng hồi phục. Mọi người trong cung đều hưởng ứng theo, nhưng riêng bà phản đối kịch liệt. Bà nói: “Sự sống chết của một đời người là do ông Trời định sẵn và mọi nỗ lực của con người không thể thay đổi bất cứ điều gì. Nếu làm việc tốt có thể tích lũy đức, ta chưa bao giờ làm điều gì xấu ác. Nếu làm việc tốt mà để mong cầu một điều gì đó thì không phải là việc thiện, cho nên mong cầu để được khỏi bệnh sẽ là điều vô ích. Ân xá tù nhân là chuyện của quốc gia và nó không nên được thực hiện chỉ vì ta”. Tấm lòng vô vị kỷ của bà đã làm cho những người đứng bên chứng kiến phải rơi nước mắt. Vua Đường Thái Tông đã làm theo nguyện vọng của bà. Hoàng hậu lâm bệnh nặng và chết hai năm sau đó – khi đó bà mới 36 tuổi. Trước khi chết, bà vẫn còn nghĩ đến lợi ích của thiên hạ và nước nhà. Sau khi suy nghĩ kỹ, bà đã đề xuất nguyện vọng của mình với Thái Tông:

1. Trọng dụng hiền tài, đẩy lùi những kẻ hèn hạ. Chấp nhận những lời can gián, nhưng tránh xa nịnh thần.

2. Đối với tất cả người thân của thiếp, trừ khi họ có tài đức lớn, nếu không thì không đặt họ ở vị trí cao.

3. Thiếp đã không có công lao gì  nên không cần chôn cất tốn kém; vì vậy, không nên lãng phí nguồn tài lực của đất nước vào một ngôi mộ hay quan tài đắt tiền. Trong lịch sử xưa nay, những nhân cách được kính trọng cao tất cả đều chỉ mong ước được an táng đơn giản, vì vậy hãy chôn cất thiếp một cách đơn giản nhất mà bệ hạ thật sự cho rằng thiếp xứng đáng!

Đường Thái Tông vì quá thương tiếc nên đã không thực hiện đầy đủ các nguyện ước tang lễ của bà. Ông ra lệnh cho xây dựng một lăng mộ quy mô thật lớn. Ngoài ra, ông còn cho xây một sảnh đường ghi khắc nhiều câu chuyện về bà trong một nghĩa trang lớn để linh hồn bà bay cao và nhìn xa. Đây là cách Đường Thái Tông bày tỏ tình cảm và lòng tôn kính của mình đối với vị Hoàng hậu nổi tiếng đương thời.

Hoàng hậu Đại Đường đã thể hiện sâu sắc sự uy quyền đầy nữ tính trong thời đại đầy uy quyền của đàn ông và đóng một vai trò độc nhất vô nhị trong việc tạo ra một triều đại nhà Đường thịnh vượng nhất trong lịch sử của Trung Quốc, một triều đại hoàng đế anh minh, các quần thần năng lực tài giỏi và quân đội hùng mạnh. Các nhà sử học cũng đã ghi chép và công nhận những đóng góp to lớn của bà và tin rằng sự thịnh vượng của những năm Trịnh Quán và Hoàng hậu Đại Đường không thể tách rời nhau. Vì vai trò lịch sử độc đáo của mình mà bà đã được các thế hệ sau phong tặng danh hiệu “Hoàng hậu của thiên niên kỷ” vậy.

Theo kanzhongguo

CLIP ĐƯỢC XEM NHIỀU

Loading the player...

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
TinhHoaCuocSong © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google